SINH HOẠT CHI BỘ THÁNG 8 NĂM 2026 – KỂ CHUYỆN VỀ BÁC!

SINH HOẠT CHI BỘ THÁNG 8 NĂM 2026
KỂ CHUYỆN VỀ BÁC
Vào lúc 8 giờ ngày 4 tháng 8 năm 2026, Chi bộ trường THPT Nguyễn Hữu Cảnh đã thực hiện buổi sinh hoạt với sự tham gia của Chi ủy và các đảng viên. Trong buổi sinh hoạt, đồng chí Nguyễn Thị Thanh Thúy đã thực hiện kể mẫu chuyện về Bác, cụ thể như sau:
“MỘT LẦN NHỚ MÃI”
Đầu năm 1967 Bác về Thái Bình. Ô tô đưa Bác đến bến Triều Dương thì phải sang phà. Mấy đồng chí ở Tỉnh uỷ đến đón, một cán bộ định giới thiệu với Bác.
Bác nói:
- Thôi, thôi đi về cho sớm.
Ca-nô mắc cạn loay hoay mãi vẫn chưa cập được bến. Trời chiều, không thể để Bác chờ lâu nên đành phải đưa thuyền nan ra đón Bác vào bờ. Bác trèo lên đê, hỏi cô Định Thường vụ Tỉnh uỷ:
- Có còn lối nào đi lý thú hơn nữa không?
Cô Định thành thật thưa:
- Bác phải đi xe, chứ về chúng cháu còn xa lắm.
Anh cán bộ đi theo Bác cười. Bác phê bình khéo đấy! Rồi nói khẽ "tưởng bở".
… Về xã Tân Hoà, cán bộ địa phương mời Bác ngồi ghế giữa ưu tiên. Bàn kê thì chật, Bác lựa mãi mới đứng lên được. Bác mở đầu như một vế đối:
- Ghế ưu tiên nên người không nhúc nhích...
Anh chị em chỉ biết cười trừ.
… Đến bữa cơm, Bác giở cơm nắm ra ăn. Cô Định cứ năn nỉ mãi, mời Bác dùng cơm nóng, Bác bảo:
- Bác dùng cơm này đã quen rồi...
Trong bữa cơm có bát dưa. Cô Định cứ gắp mãi dưa, Bác hỏi:
- Dưa có ngon không?
Cô Định nói một mạch:
- Ngon lắm ạ. Tỉnh chúng cháu năm nay trồng dưa thừa ăn còn đem bán cho các tỉnh bạn. Bác tủm tỉm cười:
- Dưa này không phải dưa Thái Bình đâu. Dưa Bác đem từ Hà Nội về đấy...
Sau này, cô Định nói: Chỉ một lần ấy mà tôi nhớ đời. Học được bao nhiêu điều.
Trích theo Ban Tuyên giáo Trung ương (2007), 117 chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, Hà Nội.
BÀI HỌC BẢN THÂN
Qua câu chuyện “ Một lần nhớ mãi”, bản thân tôi là một người đảng viên, đồng thời vừa là một giáo viên đã đúc kết được những bài học cho bản thân như sau:
Bài học thứ nhất: Quý trọng thời gian, chống hình thức
Tại bến Triều Dương, khi các đồng chí lãnh đạo tỉnh chuẩn bị giới thiệu thành phần đón tiếp, Bác Hồ nhẹ nhàng xua tay và nói: “Thôi, thôi đi về cho sớm.” Chỉ bằng một câu nói ngắn gọn, Bác đã từ chối những nghi thức không cần thiết để nhanh chóng bắt tay vào công việc.
Qua chi tiết này, có thể thấy phong cách làm việc của Bác luôn khoa học, thiết thực và đặc biệt quý trọng thời gian. Trong điều kiện đất nước còn nhiều khó khăn, Bác luôn đặt hiệu quả công việc lên trên các nghi thức mang tính hình thức, tránh lãng phí thời gian và công sức của tập thể.
Là người đảng viên và giáo viên, tôi nhận thức rằng phải luôn rèn luyện tác phong làm việc khoa học, kỷ luật, trách nhiệm; quý trọng thời gian, nói đi đôi với làm và kiên quyết chống bệnh hình thức. Trong giảng dạy cũng như thực hiện nhiệm vụ, tôi sẽ tập trung vào chất lượng và hiệu quả thực chất, chuẩn bị chu đáo từng bài học, tận tâm với học sinh, lấy sự tiến bộ của người học và kết quả công việc làm thước đo cho tinh thần trách nhiệm và sự nêu gương của bản thân.
Bài học thứ hai: Tinh thần lạc quan, bản lĩnh chủ động trước mọi khó khăn, biến cố
Khi ca-nô mắc cạn, việc di chuyển gặp nhiều trở ngại, Bác không hề tỏ thái độ sốt ruột hay trách móc. Ngược lại, Người vui vẻ hỏi: “Có còn lối nào đi lý thú hơn nữa không?”. Câu nói hóm hỉnh của Bác đã xua tan sự căng thẳng, giúp mọi người thêm tự tin và bình tĩnh xử lý tình huống.
Qua đó cho thấy, Bác luôn giữ được phong thái điềm tĩnh, lạc quan và bản lĩnh trước mọi khó khăn. Người không nhìn vào trở ngại để phàn nàn mà luôn tạo động lực, niềm tin cho những người xung quanh.
Là người đảng viên và giáo viên, tôi nhận thức rằng cần luôn giữ vững bản lĩnh chính trị, tinh thần lạc quan và ý chí vượt khó; bình tĩnh trước mọi áp lực, chủ động thích ứng với đổi mới, không né tránh trách nhiệm. Đồng thời, phải lan tỏa tinh thần tích cực, truyền cảm hứng và niềm tin để đồng nghiệp và học sinh cùng nỗ lực vươn lên, hoàn thành tốt nhiệm vụ và không ngừng phát triển.
Bài học thứ ba: Sự giản dị, khiêm tốn, kiên quyết loại bỏ tư tưởng đặc quyền, đặc lợi.
Khi được mời ngồi vào chiếc ghế ưu tiên nhưng bàn ghế kê quá chật, Bác mỉm cười và nói: "Ghế ưu tiên nên người không nhúc nhích...". Câu nói vừa hóm hỉnh vừa sâu sắc đã giúp mọi người nhận ra sự bất hợp lý trong cách bố trí mà không làm ai cảm thấy nặng nề. Qua chi tiết ấy, Bác thể hiện rõ quan điểm sống giản dị, khiêm tốn, không thích sự ưu ái hay những biểu hiện đặc quyền dành cho người lãnh đạo. Với Bác, người cán bộ phải hòa mình với tập thể, gần gũi với Nhân dân và đồng chí, đồng nghiệp.
Là người đảng viên và giáo viên, tôi nhận thức rằng phải luôn rèn luyện đức tính khiêm tốn, giản dị, gương mẫu và gần gũi với tập thể; không đặt lợi ích cá nhân hay vị trí công tác lên trên lợi ích chung. Uy tín của người đảng viên, người thầy không được tạo nên bởi chức vụ hay danh hiệu, mà được khẳng định bằng phẩm chất đạo đức, năng lực chuyên môn, tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy trong từng việc làm.
Bài học thứ tư: Thực hành tiết kiệm, tác phong tự giác và nêu gương:
Đến bữa cơm, mặc dù địa phương đã chuẩn bị cơm nóng mời Bác, Người vẫn lấy phần cơm nắm mang theo và nhẹ nhàng nói: “Bác dùng cơm này đã quen rồi.” Bác không muốn địa phương phải vất vả chuẩn bị riêng cho mình.
Hành động giản dị ấy thể hiện sâu sắc đức tính tiết kiệm, tác phong tự giác và ý thức nêu gương của Bác. Người luôn nghĩ đến tập thể, không muốn gây thêm khó khăn hay tốn kém cho địa phương trong điều kiện đất nước còn nhiều thiếu thốn.
Là người đảng viên và giáo viên, tôi nhận thức rằng thực hành tiết kiệm phải bắt đầu từ những việc nhỏ nhất trong công việc và cuộc sống. Tiết kiệm thời gian, sử dụng hiệu quả tài sản công, cơ sở vật chất và các nguồn lực không chỉ thể hiện tinh thần trách nhiệm mà còn là sự nêu gương thiết thực. Mỗi hành động tiết kiệm của người thầy đều góp phần giáo dục học sinh hình thành ý thức trách nhiệm, biết trân trọng giá trị lao động và sống vì lợi ích chung.
Bài học thứ năm: Trung thực trong báo cáo; bài trừ bệnh thành tích và nghệ thuật góp ý tinh tế
Trong bữa cơm, khi đồng chí Định tự hào giới thiệu bát dưa là sản phẩm của Thái Bình, Bác mỉm cười và nhẹ nhàng nói: "Dưa này không phải dưa Thái Bình đâu. Dưa Bác đem từ Hà Nội về đấy...
Không phê bình gay gắt, Bác chỉ nhẹ nhàng chỉ ra sự thật để người cán bộ tự nhận ra thiếu sót của mình. Chính sự chân thành, tinh tế trong cách góp ý đã mang lại hiệu quả giáo dục sâu sắc, giúp người được góp ý ghi nhớ và tự sửa mình.
Qua câu chuyện, Bác nhắc nhở mỗi cán bộ phải trung thực, khách quan trong lời nói, trong báo cáo và trong đánh giá thực tiễn; tuyệt đối tránh bệnh thành tích, nói chưa đúng sự thật hoặc đánh giá thiếu căn cứ.
Là người đảng viên và là giáo viên, tôi nhận thức rằng trung thực là phẩm chất cốt lõi của đạo đức và trách nhiệm nghề nghiệp. Mỗi lời nói, việc làm, mỗi nhận xét hay đánh giá phải xuất phát từ sự thật, khách quan, công tâm; kiên quyết nói không với bệnh thành tích và sự thiếu trung thực. Đồng thời, cần góp ý bằng tinh thần xây dựng, chân thành và nhân văn để đồng nghiệp, học sinh nhận ra hạn chế, hoàn thiện bản thân và cùng nhau tiến bộ.
Qua câu chuyện, tôi càng hiểu rằng học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh phải bắt đầu từ những việc làm cụ thể hằng ngày: làm việc khoa học, sống giản dị, trung thực, tiết kiệm, khiêm tốn và luôn đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân. Tôi sẽ tiếp tục rèn luyện bản thân, phát huy vai trò tiên phong, gương mẫu của người đảng viên, góp phần xây dựng chi bộ
trong sạch, vững mạnh và nâng cao chất lượng giáo dục của Nhà trường./.