
SINH HOẠT CHI BỘ THÁNG 7 NĂM 2026
KỂ CHUYỆN VỀ BÁC
Vào lúc 8 giờ ngày 2 tháng 7 năm 2026, Chi bộ trường THPT Nguyễn Hữu Cảnh đã thực hiện buổi sinh hoạt với sự tham gia của Chi ủy và các đảng viên. Trong buổi sinh hoạt, đồng chí Nguyễn Thị Thanh Thúy đã thực hiện kể mẫu chuyện về Bác, cụ thể như sau:
NHỮNG CÂU CHUYỆN VỀ BÁC HỒ VỚI CHIẾN SĨ
Khi nói đến Chủ tịch Hồ Chí Minh, mỗi chúng ta không ai không cảm thấy tự hào, kính yêu vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Bác là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước chân thành và tình yêu thương con người vô hạn. Mặc dù là vị lãnh tụ tối cao của dân tộc nhưng Người lại vô cùng giản dị, gần gũi với tất cả mọi người. Đặc biệt, với những người lính cảnh vệ, những chiến sĩ, Người lại càng dành cho họ nhiều tình cảm như con cháu trong nhà. Qua những câu chuyện nhỏ về tấm lòng của Bác với các chiến sĩ sau đây chúng ta dường như càng thêm kính yêu Bác nhiều hơn.
1. Câu chuyện về ba chiếc ba lô
Trong những ngày sống ở Việt Bắc, mỗi lần Bác đi công tác, có hai đồng chí đi cùng. Vì sợ Bác mệt, nên hai đồng chí định mang hộ ba lô cho Bác, nhưng Bác nói:
- Đi đường rừng, leo núi ai mà chẳng mệt, tập trung đồ vật cho một người mang đi thì người đó càng chóng mệt. Cứ phân ra mỗi người mang một ít.
Khi mọi thứ đã được phân ra cho vào 3 ba-lô rồi, Bác còn hỏi thêm:
- Các chú đã chia đều rồi chứ?
Hai đồng chí trả lời:
- Thưa Bác, rồi ạ.
Ba người lên đường, qua một chặng, mọi người dừng chân, Bác đến chỗ đồng chí bên cạnh, xách chiếc ba lô lên.
- Tại sao ba lô của chú nặng mà Bác lại nhẹ?
Sau đó, Bác mở cả 3 chiếc ba lô ra xem thì thấy ba lô của Bác nhẹ nhất, chỉ có chăn, màn. Bác không đồng ý và nói:
- Chỉ có lao động thật sự mới đem lại hạnh phúc cho con người.
Hai đồng chí kia lại phải san đều các thứ vào 3 chiếc ba lô.
2. Câu chuyện: Chú sang xông nhà cho Bác (Câu chuyện được ghi theo lời kể của một người lính cảnh vệ)
Vào các dịp lễ Tết, vẫn có một số anh chị em “ăn cơm tập thể, nằm giường cá nhân” ở lại trực cơ quan.
Mồng một Tết âm lịch (năm 1956), nhường anh em khác về quê, tôi ở lại bảo vệ cơ quan. Khoảng 9 giờ sáng, khi mọi người đã rộn ràng đi chúc Tết, thì Bác tới.
Thấy nhà vắng lặng, chỉ có mỗi mình tôi ngồi ở bàn, Bác mừng tuổi tôi một chiếc bánh chưng, một gói kẹo, chúc tôi nhân dịp năm mới, rồi Bác hỏi:
- Mồng một Tết chú khai bút cái gì đó?
- Thưa Bác, cháu đang viết báo cáo tổng kết công tác năm 1955 của đội ạ.
Bác khen:
- Các chú thật cần cù, chịu khó, quanh năm vất vả. Những ngày mưa dầm gió bấc, Bác ngủ trên nhà, còn các chú phải thức suốt đêm ở dưới vườn. Tết còn phải làm việc.
Bác nói tiếp:
- Chú viết báo cáo ngắn thôi. Kết luận là: Toàn đội hết lòng bảo vệ Trung ương Đảng và Chính phủ được an toàn. Không nên nói: Bảo vệ Hồ Chủ tịch, vì trong Trung ương Đảng và Chính phủ là có đủ mọi người rồi.
Bác nắm tay tôi:
- Chú sang xông nhà cho Bác đi.
Bác phân công tôi rửa ấm chén, còn Bác thì lau bàn ghế và cắm hoa để đón các đồng chí trong Bộ Chính trị sang chúc Tết.
Tết năm ấy, tôi lại là người vui nhất.
3. Câu chuyện: Chú còn trẻ chú vào hầm trước đi
Một ngày tháng 7 năm 1967 ở Hà Nội, đồng chí Mai Văn Bộ được Bác Hồ gọi đến mời cơm tiễn chân trước khi đồng chí lên đường đi Paris nhận nhiệm vụ Tổng đại diện Chính phủ ta bên cạnh Chính phủ Pháp.
Trong bữa cơm, Bác kể chuyện về khu Luýc-xăm-bua, Mông-pac-nát, nơi Bác có nhiều kỷ niệm. Bác nói Bác rất yêu Paris, Paris đã dạy cho Người nhiều điều...
Bỗng tiếng còi báo động rú lên. Một chiến sĩ bảo vệ yêu cầu Bác và các đồng chí khác xuống hầm. Ít phút sau đã nghe tiếng đạn nổ.
- Thưa Bác, tác chiến báo cáo chúng nó đánh cầu Long Biên. Mời Bác vào hầm trú ngay cho.
Bác quay lại đồng chí Bộ, nói:
- Bác già rồi, chẳng bom đế quốc nào ném đâu. Chú còn trẻ, chú cần vào hầm trú ẩn trước.
Rồi Bác đẩy đồng chí Bộ đi trước, sau đó đến đồng chí Phạm Văn Đồng, đồng chí cảnh vệ.
Bác là người vào hầm trú ẩn sau cùng.
BÀI HỌC BẢN THÂN
Là một người đảng viên, đồng thời là một giáo viên, chúng ta nhận thức rằng việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh không phải là những việc làm lớn lao mà bắt đầu từ những hành động cụ thể hằng ngày.
Chúng ta cần không ngừng rèn luyện phẩm chất chính trị, đạo đức nghề nghiệp; giữ gìn sự đoàn kết trong tập thể; tận tụy với công việc; công bằng, yêu thương học sinh; luôn tự học, tự đổi mới để nâng cao năng lực chuyên môn.